Sau khi Đất Việt đăng
tải loạt bài “Từ chức dễ hay khó” (từ 16-18.2) trong chuyên mục Diễn
đàn đa chiều, tòa soạn nhận được nhiều ý kiến phản hồi của các chuyên
gia, nhà khoa học. Đất Việt xin trích đăng ý kiến của tiến sĩ Diệp Văn Sơn, nguyên chuyên viên cao cấp Bộ Nội vụ.
Lâu nay chúng ta vẫn có quan niệm rằng chức vụ của một ai đó là do nhân dân ủy thác và do Đảng chịu trách nhiệm trước nhân dân bố trí, bổ nhiệm hoặc giới thiệu ra ứng cử.
Với quan niệm như vậy, người cán bộ, công chức, quan chức các cấp xem việc bố trí, bổ nhiệm, lên xuống, ra vào là chuyện của tổ chức, còn bản thân thụ động chờ đợi tổ chức phân công thì làm, nói nghỉ thì nghỉ. Đúng là việc xây dựng văn hóa từ chức không phải chuyện một ngày một buổi.
Công bằng mà nói, theo cơ chế thực thi công vụ của nhà nước ta hiện nay, quả thật là khó lòng quy trách nhiệm cho cá nhân để xử lý. Mối quan hệ giữa trách nhiệm cá nhân và tập thể không phải bao giờ cũng được xử lý một cách hài hòa. Trong hoạt động công vụ lâu nay trách nhiệm cá nhân không rõ ràng, không được đề cao một cách thật sự.
![]() |
Quyền lực công, xét ở góc độ kinh tế - chính trị là một nguồn lực xã hội vô cùng lớn. Nó phải được sử dụng một cách hiệu quả và tương thích với xu hướng xây dựng một nền kinh tế thị trường ở Việt Nam: Quyền lực và trách nhiệm phải minh bạch, rõ ràng. Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ quan nhà nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị trí đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão, có khát vọng và có nhân cách mạnh mẽ, dám hành động, dám chịu trách nhiệm và luôn ý thức rõ ràng rằng, họ có đối tượng phục vụ là nhân dân. Lợi ích của công chức gắn với chất lượng dịch vụ công mà họ cung ứng cho xã hội. Đó là điểm cốt lõi của một xã hội dân chủ.
Hiện nay, người đứng đầu vẫn không được quyền quyết định tuyển dụng, sử dụng cán bộ, công chức dưới quyền trong cơ quan (chưa nói đến việc người đứng đầu cần được quyền tuyển dụng, sử dụng ít nhất 50% cán bộ, công chức dưới quyền) mà chủ yếu là do cấp trên trực tiếp chỉ định. Ngoài ra, trong bộ máy hành chính hiện nay vẫn có tình trạng một số cán bộ, công chức do cơ quan làm việc sử dụng (như giao trách nhiệm, quyền hạn, nội dung công tác chuyên môn…) nhưng do một cơ quan khác quản lý (như ý kiến đánh giá, đề nghị đề bạt, cách chức, xử lý…).
Nhưng có lẽ một nguyên nhân khá quan trọng là khi nhận một chức vụ quan trọng, vẫn thiếu vắng một nghi thức được tổ chức một cách trang trọng là “Tuyên thệ”.
Từng có ý kiến đề xuất, khi ai đó trúng cử trở thành đại biểu Quốc hội, hoặc được Quốc hội, hoặc HĐND bầu vào vị trí nào đó gánh vác trọng trách trước nhân dân đều phải thực hiện nghi thức tuyên thệ phục vụ nhân dân. Trong đời sống chính trị của chúng ta hiện nay, nghi thức này chỉ xuất hiện khi cá nhân nào đó gia nhập Đảng cộng sản, đọc lời thề trong buổi lễ kết nạp. Truyền thống tốt đẹp này được gìn giữ bao năm nay trong Đảng, nhưng với một vị trí trong bộ máy chính quyền thì hầu như bị lãng quên, có thể bị cho là hình thức không cần thiết. Đúng là nếu có tuyên thệ thì phải tuyên thệ bằng cả trái tim, khắc cốt ghi xương chứ làm theo kiểu “trả nợ quỷ thần”, “hứa để qua truông” thì quả thật không cần thiết.
Tin mới hơn:
- Phí “bôi trơn”
- 'Đổi nhận thức về trách nhiệm báo chí'
- Nông dân đi thuê ruộng
- Sex 'quái dị' của giới trẻ Việt
- Email của đồng hương gửi Bí thư Thành ủy Hải Phòng
Tin cũ hơn:
- Số phận trẻ nhặt rác Việt Nam qua góc nhìn CNN
- Cơ hội của quan tham là địa ngục của người nghèo
- Chuyên gia nghiên cứu mại dâm nói về “bóc bánh”
- Cuộc hội ngộ cảm động của những nông dân mất đất tại nền nhà ông Vươn
- Ngôi nhà tình ái












