Hơn 7.883.000 đồng là số tiền của bạn đọc thông qua báo VietNamNet gửi giúp hoàn cảnh thương tâm của gia đình chị Trương Thị Nin, người mẹ của những đứa con tật nguyền đêm đêm khản giọng gọi “Mẹ ơi, con đau, con đói lắm...”
Sáng
hôm qua (28-12) P.V VietNamNet đã tìm về thôn Hà Dục Đông,
xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam để trao
trực tiếp số tiền của bạn đọc hơn 7.883.000 đồng
giúp đỡ gia đình chị Trương Thị Nin có 4 con nhỏ bị
nhiễm chất độc da cam.
|
|
|
P.V VietnamNet trao tiền của bạn đọc cho chị Nin |
Đây
là số tiền mà bạn đọc gửi về báo VietNamnet nhờ
chuyển giúp chị Nin để chăm sóc 4 đứa con bị nhiễm
chất độc da cam đang sống vật vạ trong cảnh khốn
cùng.
Không khó khăn khốn cùng sao được khi cả
hai vợ chồng cùng 4 đứa con tật nguyền do di chứng da
cam nằm một chỗ quằn quại trong đau đớn và thiếu cái
ăn hàng ngày. Cả 7 con người trong gia đình bất hạnh ấy
sống dựa vào 1 sào ruộng (500 m2) ở nơi miền bán sơn
địa này, lại nằm sát đầu nguồn sông Vu Gia, ruộng
đất không có, mỗi năm lại đối mặt với những trận
lũ quét kinh hoàng.
Trong căn nhà, mà nói đúng
hơn là nơi che mưa che nắng cho 7 con người thì đã có 4
đứa trẻ con của vợ chồng chị Nin tật nguyền cùng
người mẹ già nua nằm một chỗ.
Tham gia chiến đấu
ở chiến trường Tây Nam từ những năm 1979, sau hơn 6 năm
trời vào sinh ra tử, anh Đỗ Văn Trung xuất ngũ trở về
địa phương và xây dựng gia đình với chị Trương Thị
Nin.
Anh Trung bảo không biết mình nhiễm chất độc
da cam lúc nào, anh chỉ biết khi lần lượt sinh ra 4 đứa
con trai thì đứa lớn nhất đã nằm một chỗ từ 10 năm
nay, đứa thứ 2, thứ 3 giờ ngồi một chỗ, đứa út đi
lại rất khó khăn và đang có nguy cơ không đi lại
được.
Căn bệnh quái ác hành hạ những đứa
con suốt mấy chục năm nay, khi anh bán tát cả gia sản
đưa con đi bệnh viện điều trị, lúc đó anh chị mới
hay cả 4 đứa đều nhiễm chất độc da cam.
Đưa
con trở về và chấp nhận cuộc sống trong nổi đau. Chị
ở nhà chăn nuôi và lo 1 sào ruộng. Còn anh bắt đầu
hành trình đi làm thuê kiếm tiền mua gạo, mua thuốc giảm
đau cho con.
Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và sự
sống nơi gia đình này cứ thế âm thầm trôi qua trong
tiếng khóc gào hàng đêm của lũ trẻ.
“Đi làm
thuê mỗi ngày được trả 80.000 đồng, tui giành mua gạo
và thuốc giảm đau. Những hôm trời mưa lụt, không đi
làm được nằm nhà nghe mấy đứa trẻ khóc đòi ăn mà
tui đứt từng khúc ruột...” Anh Trung kể trong nước
mắt.
|
|
|
Chị Nin đang trông nom em Nguyên và em Đức |
Tìm
đến nhà chị Nin để trực tiếp trao số tiền của bạn
đọc gửi giúp, tận mắt tôi đã chứng kiến nỗi đau
khốn cùng của hai vợ chồng chị Nin. Chị bảo: Khổ bao
nhiêu cũng chịu được, nhưng dằn vặt về tinh thần
cùng những tiếng khóc la hàng đêm của lũ nhỏ chị
không thể nào chịu nổi.
Nước mắt hàng đêm cứ
lăn dài trên gương mặt quắt queo của người đàn bà 45
tuổi Trương Thị Nin, bởi tiếng khóc gào của đàn con.
“mẹ ơi, con đau lắm, mẹ ơi con đói lắm...” cùng
những tiếng chân quẩy đạp vào chiếc gường ọp ẹp
như những mũi kim đâm thẳng vào lòng người mẹ.
Trong
nước mắt, chị Nin xin chuyển lời cảm ơn những tấm
lòng nhân hậu đã chia sẻ những khó khăn với gia đình
chị.
Giọng run run, chị Nin chìa đôi tay khẳng
khiu nhận số tiền của bạn đọc gửi giúp, nước mắt
nhòe trên gương mặt khắc khổ. “Đây là lần đầu
tiên tui nhận được số tiền lớn như ri. Mừng quá tui
chẳng biết nói gì. Tiền nhiều quá anh ạ, mấy chục
năm ni hai vợ chồng có bao giờ cầm được tiền triệu
trên tay đâu...” Chị Nin nói trong nước mắt.
Khi
đã lấy lại bình tỉnh, chị Nin hỏi tôi rằng: “Tui mơ
hay thực đây anh hè?” Tôi chỉ biết lắc đầu và nói
với chị rằng đây không phải là mơ mà là thật chị
ạ. Bất chợt chị áp chiếc phong bì tiền của bạn đọc
vào ngực mình và thổn thức. “Anh cho tui cúi đầu cảm
tạ những tấm lòng nhân hậu đã giúp vợ chồng và
những đứa con tật nguyền của tui trong lúc khốn khó
này...”-Chị Nin nói trong nước mắt.
Chị bảo với
tôi rằng: Với số tiền này, chị sẽ giành hơn 2/3 mua
một con bò nhỏ để nuôi. Số còn lại sẽ mua gạo, mắm
muối và thuốc giảm đau cho 4 đứa con da cam đón tết.
|
|
|
Em Nguyên (áo trắng) và em Đức (áo xanh) đang trông đợi những điều kỳ diệu |
Nghe
chị nói vậy, tôi chỉ biết quay mặt đi nơi khác mặc
cho nước mắt chảy dài. Lời kể của chị rằng đã
suốt mấy chục năm nay gia đình chị không hề biết tết
và không hề biết đến bữa cơm có thịt cá.
Cầm
tay tôi, chị bảo rằng hãy nói với những tấm lòng hảo
tâm cho phép chị được trích 100 nghìn đồng mua một cân
thịt mở, nấu một bữa com mừng để cho người chồng
và 4 đứa con ăn một bữa cho biết mùi thịt...
Tôi
không biết nói gì hơn, chỉ cúi đầu chào chị và những
đứa con nằm bất động cùng người mẹ già, vội vàng
rời thôn Hà Dục Đông mà trong lòng tự hỏi trên đất
nước này có bao nhiêu nổi đau tận cùng như vậy...?
Vũ Trung
Theo VietNamNet
- Nhặt phế liệu nuôi 4 người lâm trọng bệnh
- Quảng Nam: Dị nhân 25 năm không ngủ
- Quảng Nam: Đau lòng trước cảnh hai chị em ruột đi chăn trâu, bị chết đuối
- Chàng bác sĩ mê từ thiện
- Quảng Nam; Thiếu nữ 25 tuổi già như 50 ăn xin nuôi thân
- Cháu bé 3 tuổi chết thương tâm khi che cho em khỏi bị ong đốt
- Ba con mất rồi, xin hãy cứu lấy mẹ con!
- “Giá mà chúng tôi đổi được chân tay cho con”
- “Mẹ ơi, ưóc gì con đau thay mẹ”
- Rơi nước mắt với bé gái nằm học trong lớp














